By Rick Warren –
January 19, 2018
“Giả sử một người anh hoặc
chị em không có y phục và thực phẩm hàng ngày. Nếu một trong anh chị em nói với người
đó, ‘Hãy đi, tôi chúc anh khỏe; giữ ấm và ăn ngon,’ nhưng không làm gì
cả về nhu cầu thể chất người đó, thì điều gì tốt cho lời đó?” (Gia-cơ 2:15-16 NIV).
Đức tin là
điều gì đó hơn là bạn cảm giác.
Nhiều người lẫn lộn cảm xúc và cảm giác với đức tin. Họ đến hội thánh và họ xúc động, học
cảm hứng, và họ được thúc giục.
Nhưng đó không có nghĩa là họ đang đi trong đức tin.
Kinh Thánh nói
đức tin là điều gì đó chúng ta làm, không chỉ là điều chúng ta cảm
giác. Nói cách khác, đức tin không
chỉ là tình cảm ủy mị. Chẳng hạn
tôi ra ngoài đường và thấy người kia vô gia cư và cơ cực. Tôi thấy rằng người này đói, lạnh, và
cần y phục và chỗ trú. Tôi có bày
tỏ đức tin không nếu tôi đi tới và nói, “Chào mừng! Đừng
lo, hãy vui! Hãy cảm xúc tốt! Hãy
khoác bộ mặt hạnh phúc”?
Không cần nhiều
đức tin để làm vậy. Đức tin sanh ra
thương xót. Đức tin nói, “Tôi sẽ
làm bất cứ gì tôi có thể để ngăn tổn thương của bạn.” Suốt Tân Ước, những nhân chứng nói Chúa
Giêsu động lòng thương xót cho đoàn dân.
Chúa Giêsu bày tỏ cho chúng ta đức tin thực tế.
Khi chúng ta
thấy một người có nhu cầu, chúng ta làm điều gì đó cho việc
đó. Chúng ta không tuôn nhanh “À, tôi
sẽ cầu nguyện cho bạn.” Kinh Thánh
nói chúng ta bày tỏ đức tin chúng ta qua điều chúng ta làm.
THẢO LUẬN
· Thể nào Chúa Giêsu bày tỏ cho chúng
ta sự quan trọng của việc đặt đức tin thành hành động?
· Điều gì Chúa Giêsu dạy chúng ta về
lòng thương xót là cái đức tin thật sanh ra?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét